Trên bờ biển nọ có một chiếc dù che nắng rất đẹp, sáng nào cũng được chủ nhân của nó cắm ở đúng một vị trí cố định kế bên bức tường xi măng ngăn cát.

Cũng trên bờ biển ấy, suốt trong một thời gian dài, có một con chó vàng mượt mà, ngày nào cũng đến ngồi dưới bóng râm của chiếc dù, hướng mắt về phía xa xăm khe khẽ thở dài, mặc dưới tán Dù có người hay không cũng vậy. Dữ dằn đến mấy cũng không ai nỡ nặng lời khi đã nhìn vào ánh mắt u buồn của nó.

Chiếc dù nghĩ mãi không hiểu vì cớ gì mà con chó lông vàng này lại chỉ thích bóng râm của mình, tuyệt nhiên không bao giờ nằm dưới bóng râm của những chiếc dù khác. Nó đã thử nhiều cách để tự mình giải đáp thắc mắc này. Chẳng hạn như khi trời bỗng nhiên nổi gió, nó giả vờ chao đảo, đôi khi nghiêng ngả dữ dội như sắp đổ ụp xuống bãi cát. Chó vàng dường như không để ý, vẫn kiên nhẫn nằm im đưới tán dù, khe khẽ thở dài, dõi mắt về một hướng.

Lâu dần, chiếc dù không còn thắc mắc nữa. Nó tự coi sự có mặt của chó vàng dưới chân mình là điều đương nhiên, thậm chí đôi khi còn xuồng sã trêu cợt cái vẻ u buồn tội nghiệp của Vàng bằng cách nghiêng toàn bộ bóng râm ra khỏi chỗ Vàng nằm. Vàng vẫn nhẫn nại, không phàn nàn, chỉ ngước lên nhìn Dù trong giây lát, và nếu không có ai đang chiếm lĩnh cái thứ bóng râm trêu cợt đó thì nó lại nhích người một chút để đỡ nóng phần lưng, mắt vẫn xa xăm về hướng cố định.

Một hôm, người chủ sửa bức tường ngăn cát nên đã chọn một vị trí đẹp nhất trong phần bãi biển mình thuê để cắm chiếc dù ra đó, ngầm tỏ ý thương yêu ưu đãi cả Dù lẫn chó lông vàng.

Chiếc dù hài lòng lắm, nó vươn ngực hít thở khí trời, tận hưởng mùi gió biển cũ mà như mới, mắt nhìn xuống khoảng bóng râm của chính mình, định chia sẻ với Vàng chút tình thâm tri kỷ.

Quanh quất, dưới chân chiếc dù, không có bộ lông vàng dường như chung tình vô điều kiện với nó bấy lâu.

Tim Dù bỗng nhói đau, một thứ đớn đau bất ngờ, có thể làm nó đổ sụp xuống bóng râm của chính mình trong giây lát.

Gượng liếc nhìn về phía bức tường cũ, Dù bỗng nhận ra dáng dấp của Vàng lặng lẽ dưới bóng râm của một chiếc lều bạt, được người chủ dựng tạm cho thợ xây, đôi mắt khó hiểu vẫn xa xăm hướng về phía bờ bên kia, không biểu lộ bất cứ điều gì liên quan đến sự vắng mặt của Dù.

Dõi theo hướng ánh mắt Vàng, Dù chợt nhận ra nơi bờ biển bên kia vịnh là sừng sững một bức tượng Phật Bà Quan Thế Âm Bồ Tát màu trắng, rực rỡ trong ánh bình minh vừa hé rạng mà ở vị trí mới sát mép biển mênh mông lộng gió này hay ở bất cứ vị trí nào khác trên bãi biển, hình như nó đều không thể nhìn thấy trọn khuôn mặt của Ngài, trừ chỗ cũ, bên cạnh bức tường đang phá dở dang.

Chiếc dù cố gắng vươn bóng mình về phía chó lông vàng, nhưng không thể.

Biển xanh màu xanh ngăn ngắt của một ngày nắng to.

Được đăng bởi Vhlinh

http://hanglinhv.blogspot.com